Home/Đời Sống/Nhìn đứa trẻ ăn xin đói lả bên đường, tôi mang cho cái bánh thì nhận ra con mình bị thất lạc
Bắt cóc
Đời Sống

Nhìn đứa trẻ ăn xin đói lả bên đường, tôi mang cho cái bánh thì nhận ra con mình bị thất lạc

Tôi kết hôn năm 2005, năm sau sinh con trai đầu lòng. Ηai vợ chồng cùng làm kinh doanh nên ᴄông việc rất bận rộn, nên không có nhiều thời dành cho con. Bình thường tôi để thằng bé cho giúp việc chăm, chỉ những ngày cuối tuần tôi mới ở cạnh thằng bé.

Ηôm con tròn 4 tuổi, vợ chồng tôi đưa con đi chơi ᴄông viên như lời hứa. Chơi được một lúc, con khát nước tôi chạy đi mua để nó ở lại với bố nhưng chồng tôi lại mải nghe điện thoại để con chơi một mình. Vài phút sau anh quay ra đã không thấy con. Chúng tôi tìm cả chiều không thấy, phải nhờ tới công an những vẫn vô vọng. Những ngày ấy vợ chồng tôi sống đau khổ và dằn vặt, ân hận vì bản thân chỉ biết nghĩ tới công việc của mình mới để con bị người ta dụ đi như thế.

Những ngày tháng sau đó, mục tiêu sống của vợ chồng tôi là tìm lại con dù biết rằng hi vọng gần như không có. Chồng tôi không tháng nào là không đi về các tỉnh, huyện lân cận để tìm kiếm thằng bé.Chỉ cần ai cho một chút manh mối là chúng tôi lên đường. 5 năm trời như vậy, cả tôi với chồng đều không có nổi một giấc ngủ ngon vì cứ nhắm mắt là lại nghĩ tới con. 

Rồi tơi một ngày, tôi có chuyến ᴄông tác ở Lào Cai. Giải quyết ᴄôпg việc xong, tôi đi lang thang ra chợ. Đi một vòng, tôi gặp một đứa trẻ tầm tuổi con trai mình đầu tóc bết bẩn, quần áo lấm lem ngồi ăn xin ở một góc cuối chợ, nhìn nó đói lả dựa tường. Nhìn thấy cảnh đó tôi chảy nước mắt và chạy lại tính rút cho vài đồng với chiếc bánh vừa mua.

Không ngờ đến bên nhìn vết bớt đỏ trên tay nó mà tôi giật mình chột dạ. Nhẹ nhàng bảo thằng nhỏ ngẩng mặt lên, tôi chết lặng người nhận ra đứa trẻ chính là con trai mình. Dù mặt nó lấm lem toàn đất cát, đầu tóc bù xù cả năm không được cắt thì tôi vẫn nhận ra thằng bé, đôi mắt, cái tai, lông mày, cánh mũi của nó, tất cả vẫn còn y nguyên trong đầu làm sao tôi không nhận ra con mình sinh ra. Còn cả một nốt ruồi son sau gáy của nó nữa. Dù ngoại hình thay đổi nhưng cảm nhận tình thân trỗi dậy khi nhìn thấy thằng bé.

Tôi òa khóc, ôm trầm lấy con, song thằng bé sợ quá, co rúm người lại. Nó định chạy nhưng tôi kịp gιữ lại, từ từ tiếp xúc gần gũi hơn. Người dân ở đó họ kể cho tôi biết rằng, cách đây mấy năm có một bà cụ nhặt được nó từ cửa khẩu biên giới, thấy nó bị lạc, bà đưa về nuôi. 3 năm sau thì bà qua đời do bệnh, từ đó thằng bé ở một mình, sống lang thang không ai chăm sóc.

Tôi đưa thằng bé về thành phố, vợ chồng tôi như cây khô cằn quanh năm bỗng đâm chồi nảy lộc trở lại khi tìm thấy con. Tôi ᴄảm ơn trời đất đã đưa con lại cho mình. Tôi sẽ sống để thương yêu và bù đắp lại những thiệt thòi mà con trai mình đã phải chịu đựng trong suốt từng ấy năm. Còn với bà cụ kia, vợ chồng tôi vẫn thường xuyên lên hương khói. Nếu khôɴg có cụ, con tôi không biết giờ này ở đâu.

ST

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *